Micronews

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

Lá thư của Warren Buffett

Lá thư thường niên Warren Buffett gửi cho các cổ đông của Berkshire Hathaway đã trở thành một cẩm nang của thế giới kinh doanh.

Các nhà đầu tư, những người chưa hài lòng với khoản lợi tức 21,1% hàng năm được Buffett trả, và người đồng sự Charles T. Munger của ông đã phổ biến nó cho các cổ đông trong suốt 43 năm họ điều hành công ty. Những người có lá thư này đã chuyền tay nhau và chiêm nghiệm nó. Tất cả mọi người cùng mong đợi được chia sẻ các khoản đầu tư chìm mà Buffett tiết lộ, có được sự thông minh tỉnh táo của ông khi ông nhìn ra được sai lầm chết người của các nhà tài phiệt và các chuyên gia tài chính.

Xin trích đoạn những bình luận của Buffett về quản lí và kinh doanh:

Về kinh doanh bảo hiểm

Việc kinh doanh bảo hiểm của chúng ta - bộ phận chủ chốt của Berkshire - đã có 1 năm tuyệt vời... Nhưng tiệc cũng đã tàn. Có một điều chắc chắn là lợi nhuận trong lĩnh vực bảo hiểm, bao gồm cả phần của chúng ta, sẽ giảm mạnh trong năm 2008 này. Giá cả giảm, và những khoản mất mát chắc chắn tăng. Cho dù nước Mỹ có trải năm thứ 3 liên tiếp sụt giảm kinh tế, lợi nhuận từ lĩnh vực này có thể sẽ giảm 4% hoặc hơn. Nếu sóng gió nổi lên trong nền kinh tế, kết quả sẽ còn tệ hơn.

Về các nhà quản lí và phương pháp quản lí.

Hầu hết những viên quản lí (gia nhập Berkshire) không làm việc vì động cơ tài chính. Nhiều người đã bán cho chúng ta công ty của họ với một khoản tiền lớn rồi điều hành nó, đơn giản vì họ thích thế chứ không phải vì họ cần tiền. Tất nhiên là họ mong muốn được trả tiền sòng phẳng nhưng tiền không phải là yếu tố duy nhất khiến họ làm việc hăng hái và hiệu quả. Mục tiêu phấn đấu ở các CEO của chúng ta không phải là việc giành được vị trí của tôi mà là những chiến lược dài hạn cho công việc kinh doanh của họ. Những quyết định được họ đưa ra từ bây giờ phải được người khác "khắc cốt ghi tâm" mãi mãi. Tôi nghĩ rằng chính cơ cấu quản lí độc đáo và khó lòng bắt chước của chúng ta đã mang lại cho Berkshire một lợi thế thực sự.

Susan [Jacques] tới Borsheims 25 năm trước và làm nhân viên bán hàng với mức lương 4USD/giờ. Mặc dù cô ấy thiếu kiến thức nền tảng về quản lí, tôi đã không ngần ngại đưa cô lên làm CEO vào năm 1994. Cô ấy thông minh, sắc sảo, yêu thích kinh doanh và thân ái với đồng nghiệp. Những phẩm chất trên có thể đánh bại một người có bằng MBA bất cứ lúc nào... Ngẫu nhiên, cả tôi và Charlie đều không phải là những người coi trọng nền tảng ban đầu. Thay vào đó, chúng tôi tập trung vào khối óc, lòng đam mê công việc và tính chính trực.

Những nhân tố làm nên một công ty thành công:

Cố nhiên là một công ty lớn phải có một "tường thành" vững chãi để bảo vệ những khoản lợi nhuận khổng lồ trong nguồn vốn đầu tư. Sự năng động của chủ nghĩa tư bản cho phép các đối thủ cạnh tranh có thể tấn công nhiều lần bất cứ thành trì nào đang kiếm được lợi nhuận cao. Do đó, một biện pháp tự vệ khôn ngoan như là công ty chuyển thành nhà sản xuất giá rẻ (GEICO, Costco), bành trướng thành một thương hiệu mạnh toàn cầu (Coca Cola, Gillette, American Express) là yếu tố then chốt của thành công lâu dài. Lịch sử kinh doanh chứng kiến rất nhiều những "Roman Candles," (ngọn nến La Mã) - những công ty không đủ sức tự vệ và nhanh chóng bị xóa sổ. Chính tiêu chuẩn vững bền khiến chúng ta phải loại bỏ các công ty đối thủ trong kinh doanh và hướng tới sự thay đổi liên tục và nhanh chóng. Mặc dù "sự hủy diệt đầy sáng tạo" này có lợi với xã hội, nó cũng có những hạn chế nhất định. Một "tường thành" phải được xây dựng lại không ngừng cuối cùng sẽ dẫn tới việc chẳng còn tường thành nữa.

Lưu ý rằng American Express và Wells Fargo cùng được sáng lập bởi Herry Wells và William Fargo, Amex năm 1850 và Wells năm 1852. P&G và Coke lần lượt xuất hiện vào năm 1837 và 1886. Sự khởi đầu không phải là điểm mạnh của chúng ta.

Một CEO xuất sắc là một tài sản quý báu với mọi công ty... Nhưng nếu một công ty đòi hỏi một siêu sao để tạo ra những thành quả vĩ đại, khó lòng mà nói đó là một công ty vĩ đại được.

Tái đầu tư lợi nhuận:

Chẳng có luật lệ nào buộc bạn phải đầu tư tiền vào lại chỗ bạn vừa kiếm được. Quả thực, đó là một sai lầm thường mắc phải: sự thật là một công ty thành công, thu được nhiều lợi nhuận rồi đầu tư vào tài sản hữu hình, chứ không phải mở rộng quá trình tái đầu tư phần lớn khoản lợi nhuận họ vừa kiếm được với suất sinh lợi cao.

Một công ty cần tăng vốn để kích thích tăng trưởng, có thể chứng tỏ đó là một khoản đầu tư thích đáng... Nhưng tốt hơn hết là có một dòng lợi nhuận tăng lên vô hạn, mà hầu như không cần đến nhu cầu lớn về tư bản. Hãy hỏi thử Microsoft hay Google xem.

Loại công ty tệ nhất là công ty tăng trưởng nhanh chóng, đòi hỏi một nguồn vốn khổng lồ để kích thích tăng trưởng, rồi sau đó thu về rất ít hoặc chẳng thu được gì. Hãy liên tưởng tới ngành hàng không. Một lợi thế cạnh tranh vững chãi đã tồn tại kể từ thời anh em nhà Wright. Thực vậy, nếu một nhà đầu tư biết nhìn xa trông rộng xuất hiện tại Kitty Hawk, anh ấy ắt hẳn đã giúp cho người kế nhiệm của mình một đặc ân lớn bằng việc hạ bệ Orville.

Tiêu chuẩn thành công:

Chúng ta không đánh giá sự phát triển đầu tư của mình bằng việc giá cả thị trường ra sao trong những năm nhất định. Thay vào đó, chúng ta tính toán hiệu quả hoạt động bằng 2 phương pháp vẫn được áp dụng cho các công ty thuộc sở hữu của tập đoàn. Đầu tiên là khoản tăng lợi nhuận, với khả năng kiếm được trong điều kiện cho phép của thị trường. Thứ hai, chủ quan hơn, là "tường thành" của đối thủ - những lợi thế làm cạnh tranh - liệu có được mở rộng hơn mỗi năm?

Về người kế nhiệm

Năm ngoái, tôi nói với các bạn là chúng tôi sẽ nhanh chóng hoàn thiện kế hoạch tìm người kế vị cho công việc đầu tư tại Berkshire, và hiện thời chúng tôi chắc chắn đã xác định được 4 ứng cử viên có thể kế tục tôi trong việc quản lí đầu tư. Hiện nay họ đang quản lí những khoản tiền quan trọng, và biểu hiện sự hứng thú đặc biệt với việc tới Berkshire làm việc nếu được mời. Hội đồng biết điểm mạnh của cả 4 người, và kì vọng sẽ thuê được một người hoặc hơn nếu nhu cầu phát sinh. Các ứng viên còn trẻ, khoảng trung niên, có tham vọng và khả năng làm giàu, và đều ao ước được làm việc cho Berkshire vì những lí do trên cả vấn đề tiền bạc.

Tôi đã miễn cưỡng gạt bỏ ý nghĩ mình sẽ tiếp tục điều hành danh mục đầu tư của Berkshire sau khi chết, cũng như từ bỏ hy vọng mang đến cho cụm từ "thinking outside the box" (nghĩ bên ngoài chiếc hộp - suy nghĩ sáng tạo) một ý nghĩa mới.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

Nguyên tắc đầu tiên để trở thành tỉ phú


1. Biết rõ cái đích mà mình đang nhắm đến

Hãy tập cho mình có một cái nhìn bao quát vấn đề. Trước khi trở thành một người dám làm, hãy dám nghĩ trước đã. Một nhà tỉ phú sẽ khác một người bình thường ở chỗ họ dám nghĩ đến những điều lớn lao, họ táo bạo hơn người. Nhớ là bất cứ ai cũng phải xuất phát từ vạch đầu tiên. Ngay cả Warren Buffet cũng chỉ bắt đầu với số vốn 25$ ít ỏi trước khi ông có thể lấy về 25 tỉ đô. Hành trình ngàn dặm bắt đầu bằng một bước nhỏ, hãy ghi nhớ điều đó.

2. Tự rèn luyện mình

Hãy năng đọc sách báo và tạp chí. Nếu bạn chưa biết làm một việc nào đó thì hãy tự nghiên cứu để tìm ra giải pháp cho mình. Một nhà tỉ phú thậm chí còn cho biết ông không thể ngờ rằng những quyển sách dạy kỹ năng để thành công trong tài chính cá nhân lại có thể mang lại cho ông nhiều lợi ích đến vậy. Hãy nhớ rằng: tri thức là sức mạnh.

3. Đam mê là chìa khóa

Hãy say mê những gì bạn làm. Khi bạn có niềm ham thích thật sự với công việc của mình, bạn sẽ quan tâm nhiều hơn đến kết quả của nó. Theo một nghiên cứu của Thomas J. Stanley, tác giả cuốn sách “The Millionaire Mind”, có tới hơn 80% số nhà tỉ phú đều cho biết họ đã không bao giờ thành công nếu không yêu công việc như máu thịt của mình.

4. Hãy biết tiết kiệm

Thật không dễ gì để có thể tính xa hơn những nhu cầu thiết yếu trước mắt khi mà những vấn đề cơm áo gạo tiền vẫn còn là vấn đề của bạn. Nhưng hãy nhớ rằng: “đại phú do thiên, tiểu phú do cần”, chỉ cần bạn nghĩ đến câu thành ngữ của người phương tây: “pay yourself first”, việc tiết kiệm sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hãy luôn luôn chuẩn bị một số tiền tích trữ cho thời gian nghỉ hưu sau này hoặc một dự định đầu tư trong tương lai.

5. Thành công chỉ đến sau sự nỗ lực

Hãy dám làm. Mạo hiểm là điều mà nhưng nhà tỉ phú sẵn sàng chấp nhận nếu nó đáng và có sự tính toán kĩ càng. Bạn có biết rằng những người thành công nhất là những người trải qua nhiều thất bại nhất. Có thể công viêc kinh doanh của họ đã từng đổ bể, vỡ nợ hoặc thậm chí là phá sản nhưng với họ thất bại là một cách để học hỏi và sau mỗi lần như vậy họ lại can đảm đứng lên.

Tuy nhiên, bí quyết quan trọng nhất lại không nằm ở 5 điều trên. Tất cả những nhà tỉ phú được hỏi đều cho rằng tiền nhiều cũng không lại nổi một người vung tay quá trán hoặc tiêu pha bạt mạng. Sở dĩ một nhà tỉ phú có thể giữ được tài sản của mình là bởi họ luôn nắm được ý nghĩa của số tiền cho đi, bất kể nhiều hay ít, nó phải mang lại cho họ những gì. Đó mới là nguyên tắc đầu tiên bạn cần nắm được.

Để chàng David nhỏ bé đấu lại tên khổng lồ Goliath...


Thế giới sẽ không bao giờ tồn tại, hay không bao giờ phát triển nếu không có sự khát khao, không có sự sáng tạo của con người. Từ thế hệ này qua thế hệ kia, từ giai đoạn này đến giai đoạn khác, sự khát khao, sự đòi hỏi hay nói đúng hơn là sự thèm khát của con người đã làm cho thế giới này thay đổi. Và cứ mỗi khát khao cháy bỏng ấy, là một định hướng, một nhiệm vụ và những tâm giá trị được vạch ra. Nó như một cái kim chỉ nam cho hành động; là một cái hải trình cho một thuỷ thủ; là căn nguyên cho một môi trường hoạt động; là cốt lõi cho sự thành công. Nó chính là tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị của một công ty.

Cùng trong những đặc điểm ấy, tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị đóng một vai trò cốt yếu tạo dựng văn hoá doanh nghiệp. Những nhà lãnh đạo của những công ty luôn đề ra một chiến lược, mà nơi đó vị lãnh đạo ấy tập hợp tất cả mọi người lại để họ cùng đóng góp, xây dựng vượt lên khả năng của bản thân mỗi cá nhân của họ. Nó giống như một bản nhạc cho một dàn nhạc giao hưởng, mà mỗi thành viên sử dụng một nhạc cụ để đóng góp vào bản nhạc ấy dưới sự hướng dẫn của một nhạc trưởng-lãnh đạo. Và chính nó là nền tảng, là lý do cho mọi người tập hợp lại với nhau và cùng đi trên một con đường. Bất kể họ là ai, là những người thân cận, hay những người không hề quen biết...thì họ đều đến với nhau để chia sẻ những thành công và thất bại. Vậy tại sao ba yếu tố này lại có sức mạnh đến như vậy?

Theo một nghiên cứu về doanh nghiệp của Trường Đại học Asland (Hoa Kỳ) do phó trưởng Khoa Doanh nghiệp, TS. Daniel E. Fox đứng đầu cho biết, 89% số công ty ở Hoa Kỳ đề ra tầm nhìn và sứ mệnh, song chỉ có 23% số cán bộ công nhân viên của những công ty này thừa nhận công ty đã thực hiện theo những gì họ nêu ra trong sứ mệnh. Song một câu hỏi được đặt ra rằng, tại sao chúng ta phải đề cao tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị? Bởi vì chính những khách hàng là những người đã viết lên cái tầm nhìn và sứ mệnh cho công t, dựa trên những gì mà công ty đã cung cấp cho họ. Và chúng ta nên hỏi bản thân, những người làm doanh nghiệp rằng, tầm nhìn và sứ mệnh của khách hàng có phải là những gì chúng ta muốn không? Hay nói một cách khác, những gì chúng ta đang làm ngày hôm nay, là những gì mà khách hàng đang và sẽ có nhu cầu. Vậy tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị là gì vậy? Chúng ta hãy cùng thảo luận vấn đề này.

Nhà lãnh đạo tạo nên tầm nhìn, hay tầm nhìn tạo nên nhà lãnh đạo?

Một câu hỏi được đặt ra với bà Helen Keller rằng: “Cái gì tồi tệ hơn khi một người bị mù từ khi sinh ra?” và một câu trả lời đầy kiên quyết của bà rằng, “là những người có thị giác mà không có tầm nhìn”. Vậy tầm nhìn là cái gì mà khủng khiếp vậy? Theo Từ điển Webster thì, Tầm nhìn được hiểu như một hành động hay một sức mạnh mà con người ta đoán được rằng nó sẽ xảy ra trong tương lai. Nó là một phương hướng rõ ràng cho một công ty. Hay nói một cách ví von của những nhà lãnh đạo kiệt xuất là họ biết họ đang đi đâu, và họ có khả năng lôi kéo được mọi người cùng đi đến đó với họ.

Tầm nhìn thường gắn liền với vai trò của nhà lãnh đạo. Một cuộc tranh cãi đã xảy ra với một câu hỏi rằng, nhà lãnh đạo tạo nên tầm nhìn, hay tầm nhìn tạo nên nhà lãnh đạo? Tiến sỹ John C. Maxwell đã thừa nhận rằng, chính tầm nhìn đã tạo nên nhà lãnh đạo, vì theo ông có rất nhiều những nhà lãnh đạo đã mất khả năng lãnh đạo vì họ mất khả năng đánh giá, nhìn nhận tương lai cho tổ chức. Trên tập san của trường Đại học Thương mại Harvard đã viết, “một nhà lãnh đạo có tầm nhìn giống như một hoạ sỹ tài ba, rằng ông có khả năng vẽ cho mọi người nhìn thấy được một bức tranh toàn cảnh, mà nơi đó ông muốn đưa mọi người đến chiêm ngắm”. Như vậy, nhà lãnh đạo có tầm nhìn là những người nhìn thấy rõ hơn mọi người, nhìn thấy xa hơn mọi người và nhìn thấy khi mọi người chưa nhìn thấy.

Dee Hock, nguyên là sáng lập viên, chủ tịch, giám đốc điều hành tập đoàn tiền tệ VISA, một người được coi là “có tầm nhìn nghìn tỷ,” có lần ông đã nói, “một tổ chức càng thành công, thì tổ chức đó càng nắm lấy những thứ vô hình, và VISA cố gắng thực hiện con đường đó.” Hoàn toàn chính xác, trong khi cả thế giới chưa bao giờ có ý tưởng về trao đổi và lưu thông tiền tệ bằng thẻ tín dụng, thì chính ông bằng tầm nhìn của ông, ông đã nhận ra. Ông đã nhìn thấy mọi người có thể sẽ giữ tiền, rút tiền từ khắp mọi nơi trên thế giới chỉ qua một cái thẻ. Và, ngay từ năm 1970, công ty đã có tốc độ siêu phát triển với 10 000% và sau đó mỗi năm tăng thêm 20% của con số đó. Ngày nay, công ty đã mở rộng mạng lưới trên 200 quốc gia.

Dù vậy, theo John Francis "Jack" Welch, Jr, nguyên chủ tịch, kiêm tổng giám đốc điều hành tập đoàn General Electric (GE), một người được coi là “nhà lãnh đạo của thế kỷ 20” thì, nhà lãnh đạo có một tầm nhìn chưa đủ, mà nhà lãnh đạo đó cần phải chỉ cho tất cả mọi người trong công ty thấy được tầm nhìn ấy và cùng nhau đạt được tầm nhìn ấy. Nói như vậy, một tầm nhìn của công ty cần phải được tất cả mọi người trong công ty tham gia, chia sẻ, phấn đấu… Nó trở thành như một hơi thở đồng điệu. Nó thúc đẩy mọi người cùng chung chí hướng để đạt tới. Nó đưa đến cho mọi người niềm tin. Và tất cả, nó là tiền đề cho một Văn hoá Doanh nghiệp.

Để chàng David nhỏ bé đấu lại tên khổng lồ Goliath...

Trong khi tầm nhìn khơi nên nguồn cảm hứng, phương hướng hoạt động của công ty, thì sứ vụ đặt vai trò vào công việc, nghĩa vụ phải hoàn thành. Sứ mệnh của chúng ta thường trả lời câu hỏi, “Nếu tầm nhìn của chúng ta đặt ra để đóng góp xây dựng thế giới này, thì chúng ta phải làm gì ngày qua ngày để đạt được mục tiêu đó?” Tác giả của của của cuốn sách, “7 habits of highly effective people” (Bảy thói quen của những người hiệu quả), Tiến sỹ Stenphen R. Covey đã khẳng định, sứ mệnh là khúc ruột của một tổ chức. Nó là sự sống cho sự thành công của doanh nghiệp. Và ông còn khẳng định, để tầm nhìn của tổ chức được thực hiện, thì tất cả mọi người nên nhiệt tình tham gia, không chỉ những cấp lãnh đạo, những người hoạch định kế hoạch, hay những người tạo nên đường hướng thực hiện mà tất cả mọi người phải nên tham gia. Vì theo ông, chỉ khi tham gia thì mọi người mới có trách nhiệm.

Hơn nữa, chúng ta phải thừa nhận rằng, chúng ta chỉ muốn thực hiện những gì mà chính chúng ta đề ra. Nói như vậy, sứ mệnh của một tổ chức là tổng hoà các sứ mệnh của các thành viên đơn lẻ, tức là tất cả mọi người cùng tham gia đóng góp. Trong một cuốn sách có tựa đề “Bản đồ chiến lược” của hai tác giả nổi tiếng Robert S. Kaplan và David P. Norton, do Trường Đại Học Harvard ấn hành năm 2004, cuốn sách đề cập đến vấn đề chuyển đổi từ những nguồn lực vô hình đến những sản phẩm cụ thể đã khẳng định, một trong những tác nhân quan trọng trong việc xây dựng môi trường văn hoá doanh nghiệp đó là sứ mệnh vì nó tạo nên một động cơ làm việc. Nó đòi hỏi tất cả mọi cá nhân từ tất cả các cấp độ phải thực hiện theo.

Một trong những vấn đề mà nhiều công ty gặp phải, thậm chí ngay cả trong gia đình, các thành viên thường có những mục tiêu, có những con đường theo đuổi mang tính chất cá nhân, không cùng với con đường chung của tổ chức, cũng như gia đình. Từ chính sự không đồng lòng, đồng sức này làm cho các tổ chức bị phân rẽ, lộn xộn và tất nhiên mục tiêu không bao giờ hoàn thành một cách thành công. Để biết được vấn đề công ty có thể thực hiện tốt mục tiêu hay không, chúng ta nên đặt câu hỏi, “Có bao nhiêu thành viên trong công ty biết chúng ta có bản thống báo sứ mệnh?” hay, “Có bao nhiêu thành viên cùng tham gia viết nên bản sứ mệnh này?” Và, “Có bao nhiêu người thực sự theo những gì mà công ty đã đề ra trong sứ mệnh?”.

“Ai ai cũng có thể lái được con tầu, nếu có một nhà lãnh đạo vẽ cho họ hải trình” - Tiến sỹ John C. Maxwell.

Một trong những câu chuyện nổi bật về thực hiện văn hoá doanh nghiệp dựa trên sứ mệnh là Colleen Barrett, đương kim Chủ tịch, kiêm Giám đốc phát triển Southwest Airlines, một trong năm mươi người phụ nữ quyền lực nhất thế giới do tạp chí Fortune bầu chọn. Ngay từ những năm đầu làm việc cùng công ty, bà đã cùng với Herb Kelleher phải trải qua nhiều khó khăn trên sứ mệnh giữ gìn sự tồn tại và phát triển của công ty. Sau những năm đầy sóng gió, rồi đi lên phát triển, bà đã nhớ lại, công ty của bà giống như chàng David nhỏ bé đấu lại tên khổng lồ Goliath, tất cả mọi đối thủ cạnh tranh đều muốn xoá đi sự tồn tại của công ty. Song những đối thủ cạnh tranh càng làm khó khăn bao nhiêu thì tinh thần đoàn kết của chúng tôi càng tăng lên bấy nhiêu. Vậy bí quyết của họ là cái gì vậy? Đó là tinh thần đồng đội. Tại công ty tất cả mọi người dưới sự lãnh đạo của ban lãnh đạo trong đó có bà đã vạch ra con đường làm thế nào họ có thể làm cùng nhau và tạo nên kết quả cao. Họ tập trung làm những công việc đúng đắn cho bản thân họ, cho công việc kinh doanh và cho những hành khách của họ. Vì sứ mệnh của họ là “sự phục vụ tốt nhất, trao tặng sự nồng nhiệt, thân thiện, ghi nhận cá nhân và tinh thần công ty”. Từ sứ vụ này, Colleen đã nhận ra, văn hoá công ty không phải tự nhiên mà có, mà nố cần phải có thời gian, cố gắng, kế hoạch, thậm chí phải có một chiến lược phát triển mối quan hệ trong tổ chức. Và từ chính những nhiệm vụ này, hay nói khác hơn những sứ mệnh này mà mọi người ngày ngày thực hiện đã tạo nên Văn hoá doanh nghiệp.

Tâm tạo ra trí, trí tạo ra tiền bạc

Trong khi có rất nhiều dịch giả dịch từ "core values" là giá trị cốt lõi, và điều đó chính xác, song với tôi tôi muốn dịch từ này bằng "tâm giá trị" với nghĩa rằng, tổ chức, thậm chí mỗi cá nhân chúng ta có rất nhiều những thế mạnh, và những giá trị khác nhau, nhưng không phải tất cả những giá trị đó đều mang đến một kết quả cao. Một trong những khả năng lãnh đạo thành công ngày nay là khả năng biết lựa chọn, ưu tiên, và chính sự lựa chọn ưu tiên những thế mạnh từ cao đến thấp hay từ trong trung tâm ra đến ngoài. Đó chính là tâm giá trị. Hơn nữa, tâm giá trị còn có ý nghĩa hành động, mục tiêu của tổ chức còn phải xuất phát từ chính cái tâm của con người. Trong “Thương chiến binh pháp” đã viết “Tâm tạo ra trí, trí tạo ra tiền bạc”. Cái tâm chính là cốt lõi của sự thành công.

Tâm giá trị được hiểu như là những giá trị tiêu chuẩn mà nó có thể chỉ dẫn cho mọi người hành động, cũng như những hành vi ứng xử trong tổ chức với nhau trên con đường chinh phục tầm nhìn. Ví dụ như tâm giá trị của tập đoàn GE bao gồm kiên định, đáp ứng nhu cầu xã hội, môi trường, sức khoẻ và an toàn, cải tiến và chất lượng.

Trong khi một câu hỏi được đặt ra trong sứ mệnh là “Chúng ta là ai?” thì một trong những câu hỏi luôn luôn được đặt ra trong tâm giá trị rằng, cái gì là thứ quan trọng đối với chúng ta? Như vậy, công ty đã đưa ra những tâm giá trị nhằm mục đích nối kết tất cả những thành viên công ty của họ và tất cả mọi thành viên phải kiên địch thực hiện những mục tiêu của công ty.

Nói như vậy, tâm giá trị được đề cao về vấn đề thái độ của mọi thành viện trong tổ chức vào mục tiêu và quy trình làm việc của tổ chức. Nói như Jamie S. Walters, tác giả của cuốn sách “Kinh doanh nhỏ với một tầm nhìn lớn,” đã viết, “Tâm giá trị cũng như những chức năng có thể được ví như xương sống của kinh doanh, những giá trị ấy cho phép chúng ta thực hiện những sứ mệnh và tầm nhìn, nó chỉ ra thái độ của chúng ta đối với việc kinh doanh của chính chúng ta.

Với ba yếu tố tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị có ý nghĩa không chỉ là những tôn chỉ được viết lên một cái bảng để treo lên tường, mà với tầm nhìn nó sẽ giúp mỗi thành viên trong công ty, những đối tác của công ty hiểu được chính xác công ty của chúng ta đang làm gì và tại sao chúng ta đang đầu tư sức lực, tiền tài cho những công việc đang làm. Hơn nữa từ những yếu tố này chúng ta có thể trả lời cho câu hỏi của chính mỗi cá nhân rằng, chúng ta đang nghĩ về thế giới này như thế nào? Rồi họ sẽ đánh giá chúng ta là ai? Song trên hết, tầm nhìn, sứ mệnh và tâm giá trị sẽ là một bản đồ chiến lược trên con đường trinh phục sự nghiệp, chinh phục ước mơ không chỉ cho mỗi cá nhân mà còn cho cả một tổ chức. Nó là khí thế, là sức mạnh cơ bản đưa công ty tới thành công.

Tôi xin được kết thúc bài viết này bằng mượn lời của của Tiến sỹ John C. Maxwell trong cuốn sách "21 Nguyên Tắc Vàng Trong Nghệ Thuật Lãnh Đạo" rằng “Ai ai cũng có thể lái được con tầu, nếu có một nhà lãnh đạo vẽ cho họ hải trình”. Điều đó hoàn toàn chính xác, song con tầu không bao giờ có thể vượt được đại dương nếu chỉ có người thuyền trưởng, và chính vì thế nó cần cả một tập thể - tập thể của một đoàn kết. Và sự đoàn kết ấy đều đi lên từ chính Tầm nhìn, Sứ mệnh, và Tâm giá trị của công ty.

10 câu nói bất hủ của Bill Gates


Chúng tôi xin giới thiệu và mời các bạn tham khảo những lời khuyên bổ ích của người đàn ông giàu nhất thế giới này, có thể một ngày nào đó bạn cũng sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.

(Sở dĩ như vậy là một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)

2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.

(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)

3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.

(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)

4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.

(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)

5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.

(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)

6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.

(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)

7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.

(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp).

8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người)

9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.

(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định)

10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.

(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi).


10 điểm tương đồng giữa các doanh nhân và Einstein


Bạn không phải là một nhà vật lý để chia sẻ một số đặc điểm tiêu biểu chung với Albert Einstein, thậm chí bạn không biết lý thuyết vật lý học là gì. Bạn không phải là Einstein. Bạn đã nghe điều này bao nhiêu lần trong cuộc sống của bạn? Khi người ta so sánh bạn với một nhà tư duy lỗi lạc, liệu từ trong sâu.


Albert Einstein trở thành một hình mẫu chuẩn và người ta lấy ông làm thước đo cho sự thông minh mặc dù một số biết rõ điều gì làm nên dấu ấn đối với con người này.

Thông qua cuộc đời của ông, người sáng tạo ra công thức vật lý nổi tiếng: E= mc2 (và một trong số ít người cần biết ý nghĩa thực sự của nó là gì) đã chỉ ra điều mà ông đúc rút được trong suốt lộ trình đi đến thành công thông qua lời nói và hành động của mình.

Các chủ doanh nghiệp ngày nay ngày càng có nhiều điểm chung với Einstein hơn họ tưởng. Rất nhiều trong những đặc điểm ấy đã được xuất hiện trong “chân dung thế kỷ” của tạp chí Time nổi tiếng - một chuyên mục câu lạc bộ của những người nổi tiếng – đã dẫn dắt những ai thực sự đam mê tới con đường kinh doanh. Liệu bạn đã tìm thấy một chút “Einstein” trong bản thân mình chưa?

1. Tưởng tượng

Einstein từng nói: “Tưởng tưởng quan trọng hơn tri thức.” Những người dùng Google như một công cụ tìm kiếm có đủ trong tay tất cả những kỹ năng, tri thức về máy tính mà họ cần có đạt được những thành công trong sự nghiệp liên quan đến ngành công nghệ thông tin tại một số công ty – cùng với 10 ngàn chuyên viên giỏi khác. Điều gì làm nên những cái tên như Larry Page và Sergey Brin – 2 thành viên sáng lập lên công ty Google vào 07/09/1998 chỉ với 4 máy tính và số vốn 100.000 USD từ một nhà đầu tư với niềm tin tìm kiếm trực tuyến có thể thay đổi thế giới. Thực tế, họ đã tưởng tượng ra rằng có một cách tốt hơn để tìm kiếm các trang web, và Google đã ra đời từ đó.

2. Luôn đặt ra câu hỏi

Điều quan trọng là không được phép ngừng đặt ra các câu hỏi. Một trong những câu hỏi quan trọng nhất mà một chủ doanh nghiệp có thể hỏi là: Tôi có thể làm thế nào để điều đó trở lên tốt hơn? Liệu khi nào bạn nên tung ra một sản phẩm hay dịch vụ, cải thiện dịch vụ, sản phẩm ấy có phải là cách duy nhất để thu hút những khách hàng mới và duy trì những khách hàng hiện tại. Trong khi Phil Knight làm marketing cho hãng giầy Nike với không ít các cửa hiệu bán giầy thể thao thì Bill Bowerman lại cho sửa lại những bản thiết kế giầy và đảm bảo rằng giầy hãng Nike luôn tiên phong trong việc đổi mới. Vậy những mẫu giầy mới này liệu có mang lại hiệu ứng tốt hơn? Bowerman phân vân, lo lắng. Nếu Einstein không đặt ra câu hỏi, chúng ta sẽ tụt lại sau với cách tư duy của ông về tính tương đối thay vì một lý thuyết tuyệt đối.

3. Vấn đề cũ, lối tư duy mới

Chúng ta không thể giải quyết mọi vấn đề bằng cách sử dụng cùng một lối tư duy mà chúng ta đã dùng khi mới nghĩ ra. Trong những năm 40 và 50 của thế kỷ 20, những nhà xuất bản sách đã in những cuốn sách bìa mềm dựa trên tình hình các loại sách bìa cứng đã mất ưu thế; và Ian Ballantine đã cho ra đời nhà xuất bản Bantam. Ông đã sớm nhận ra rằng ông đang kìm hãm tiềm năng lợi nhuận bằng việc áp đặt lối tư duy cũ. Cuối cùng ông đã quyết định cho ra đời các cuốn sách bìa mềm nguyên gốc với các loại sách tung ra thị trường hàng loạt. Điều này đã làm thất vọng không ít các nhà xuất bản cũng như cửa hàng sách khác. Sáu năm sau đó, tất cả những mẫu sách này vẫn tồn tại và Ballantine dường như đã chớp lấy cơ hội tung ra những cuốn sách bằng điện tử.

4. Khả năng trực giác

Điều có giá trị đích thực duy nhất đó chính là khả năng trực giác. Einstein đã làm việc trong ngành lý thuyết vật lý học, ông đã phải dựa vào khả năng trực giác của mình để vươn tới những việc làm lớn hơn. Các chủ doanh nghiệp cũng vậy. Khả năng trực giác nói cho Hugh Hefner biết rằng con người ta sẽ chịu bỏ tiền ra mua một tờ tạp chí nếu trong nó có những bài báo chất lượng cao, những câu chuyện hư cấu được xen kẽ với bức ảnh “nude” của người phụ nữ… Hãy tin tưởng vào lòng quyết tâm của ai đó nhằm vươn tới những tiến bộ vĩ đại nhất của thế kỷ 20.

5. Lạc quan mạnh mẽ

Điểm yếu của thái độ sẽ trở thành điểm yếu trong tính cách. Đầu thế kỷ 20, những thiệp chúc mừng bắt đầu được tung ra trong những dịp Giáng sinh hay ngày lễ tình nhân. Năm 1915, một vài tuần trước ngày nghỉ lễ Cupid (14/2), một đám lửa tại kho chứa hàng đã phá huỷ toàn bộ những thiệp dành cho ngày lễ tình nhân 14/2 của hãng thiệp J.C. và Rollie Hall, để lại cho họ khoản nợ 17.000 đô. Nhưng rủi ro này không làm họ chùn bước. Sau đó, họ đã vay mượn vốn, mua và gây dựng công ty, thiết kế 2 mẫu thiếp mới và in chúng đúng dịp lễ Giáng sinh. Gần một thế kỷ qua, không thể đếm xuể hết những ý tưởng thiết kế sau đó, thiếp Hallmark đã lập lên một hình ảnh cho ngành công nghiệp thiếp mừng này.

6. Những giấc ngủ trưa tranh thủ

Giả định Einstein là một người “nghiện” ngủ trưa để “xạc pin” cho bộ não. Một số hãng lớn như Google và Nike, để đặt tên cho 2 hãng này, đã dành cho nhân viên của họ một khoản thời gian ngắn để ngủ trưa - đường lối chỉ đạo thân thiện trong đó có bài học dành cho những chủ doanh nghiệp trong tương lai. Những chủ doanh nghiệp khác đã sử dụng những giấc ngủ trưa theo cách khác nhau như mang dụng cụ ngủ trưa đến chỗ làm việc. Và tất nhiên là không phải để nằm. MetroNaps - một trung tâm phục vụ giấc ngủ trưa đã được không ít công ty lựa chọn để lắp đặt những túi ngủ, mũ chum hay ghế bành tại văn phòng của các công ty cho nhân viên sử dụng.

7. Vượt lên trên những điều trần tục

Những câu chuyện của Einstein về có một buồng quần áo toàn những bộ cánh giống nhau đã được phóng đại, nhưng điểm nhấn của câu chuyện là: ông không muốn tiêu xài nguồn tài chính thông minh, theo trình tự thời gian đối với những thú vui trần thế. Mỗi người có một định nghĩa về những vấn đề nhỏ nhặt của trần thế, cuộc sống theo cách của riêng mình - bạn nói rằng chúng giống như bảng tính trong máy tính, tôi lại nói khác – nhưng biết rõ bạn luôn coi điều vụn vặt của cuộc sống như cái gì. Và đối với những việc nhỏ nhặt trong doanh nghiệp cũng vậy, bạn hãy thuê một người để đảm nhiệm những nhiệm vụ đó trước khi họ trở nên sao nhãng và bỏ quên công ty. Howard Hughes – nhà tỷ phú kỳ bí của nước Mỹ trước khi bị mất đi sự tỉnh táo - bị cho là mắc chứng tâm thần, đã không hề thích những nhiệm vụ hành chính hàng ngày của công ty mà ông được thừa kế từ cha mình. Ông đã thuê một người để giải quyết việc đó và chính người này đã biến 1 triệu đô la công ty của Hughes thành 75 triệu đô. Đó chính là bài học về khả năng: “chọn mặt gửi vàng” không tồi.

8. Sẵn sàng thử nghiệm điều mới mẻ, kể cả khi thất bại

Trong cuộc sống không có ai hoàn hảo, ai cũng đã từng một lần mắc lỗi khi cố gắng làm một điều gì đó mới mẻ. Hãy hỏi cán bộ, nhân viên trong tập đoàn Coca-Cola năm 1985. Mọi người trong hãng giải khát này đã thừa nhận họ đã có sai sót trong đường hướng của mình và quyết định phục hồi lại công thức truyền thống, nhưng có sự thay đổi không ít trong hương vị truyền thống của hãng nước giải khát này – thêm vị quả anh đào và quả vani – đã mang lại những thành công to lớn cho hãng của họ.

9. Duy trì cân bằng

“Nếu A là một người thành công trong cuộc sống, thì A bằng X cộng Y, cộng thêm Z. Làm việc là x, y là chơi và z là kẻ sẽ bịt miệng bạn.” Einstein đã không đặt toàn bộ giá trị tuyệt đối trên mỗi biến thể của ông. Tôi nghi ngờ rằng điều này là tình cờ. Ông biết - và bây giờ bạn nên làm vậy - các thành phần thành công; ông cũng biết công thức đã được thay đổi từ ngày này sang ngày khác. Dù tỷ lệ của x để y đến z có thế nào chăng nữa, các doanh nhân không thể quên Y.

10. Đi đầu trong công nghệ

Ngay từ ngày đầu bắt đầu sự nghiệp tại văn phòng Swiss Patent (Thuỵ sĩ), Einstein đã nhận được cơ hội thăng tiến cho đến khi ông làm chủ được công nghệ ngày đó: là máy móc. Các doanh nhân được biết đến ở cuối thế kỷ 20 sẽ là những người tối đa hoá việc sử dụng công nghệ. Tiếp theo Internet là gì? Truyền thông sẽ đi về đâu sau 25 năm nữa? Thông tin sẽ được truyền tải như thế nào và với những thiết bị gì? Những ai tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi trên sẽ là những doanh nhân tiên phong trong ngành công nghiệp của họ.

Vậy, nếu bạn không biết thuyết tương đối, điều đó có nghĩa bạn không có điểm chúng với Albert Einstein. Sau khi đọc những điều này, bạn có thể có không ít những điều bắt bẻ, chất vấn với người tiếp theo - người mà nói với bạn rằng: bạn không phải là Einstein. thẳm tâm hồn, đây có phải là lời chế nhạo?

Mr.Luong Ut st tu Lanhdao